Văn nghệ: Bài thơ ” Nỗi buồn kẻ chợ”

Người quê ra tỉnh đã lâu

Hóa dân kẻ chợ, còn đâu nét làng?

Tưởng rằng “lá ngọc cành vàng”

Chợt chiều thu lạnh, nhớ sang cội cành.

Tóc xanh chẳng tỏ đã đành,

Người tóc bạc cũng chẳng rành quê cha.

Nghe đâu ngày ấy còn bà,

Bảo rằng quê nội … như là xứ Đông.

Mịt mù mồ mả cha ông,

Ở đâu? Sương khói ai trông bao giờ?

Thời gian trôi đến bất ngờ,

Bẵng đi quên cả bến bờ đợi trông.

Gốc tích không, qáu khứ không.

Người quê chỉ có vợ chồng với nhau.

Giật mình, gió nổi trên đầu.

Người manh mảnh nhẹ, theo tầu lá bay…

(* Kẻ chợ: Là từ chỉ dân thành phố. Phần lớn những người thành phố hiện nay có gốc gác từ những vùng quê. Họ ra thành phố lập nghiệp, mải làm ăn, tưởng mình đã thực sự trở thành “dân kẻ chợ”. Nhưng không, họ vẫn là “người quê ra tỉnh”)