Lối sống lạc quan: Qua rặng liễu là có một ngôi làng

Đường đời không phải là con đường thẳng tắp, bằng phẳng. Không phải mọi điều chúng ta muốn đều được toại nguyện. Có những lúc chúng ta gặp khó khăn, bế tắc, thất vọng, vấp ngã. Có lúc chúng ta tưởng trước mặt là con đường cùng, là hang sâu, là không lối thoát. Nhưng không phải thế mà thất vọng, buông xuôi!

Người xưa dạy: “Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ. Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” , nghĩa là “Núi cùng nước tận cứ nghĩ rằng hết đường đi. (hóa ra) Qua rặng liễu tối, tới khóm hoa tươi, hiện ra một thôn làng”. Thái độ của bạn khi đối mặt với nghịch cảnh sẽ quyết định con đường mà bạn đi và cái đích mà bạn tới. “Vật cực tất phản!” (khi sự vật đi đến cùng cực thì tất yếu sẽ phát sinh biến hóa) vốn là đạo lý của nhân sinh. Bước qua nghịch cảnh và quay đầu nhìn lại, bạn sẽ phát hiện ra rằng: Nước đến đường cùng thành thác nước, người đến đường cùng ắt hồi sinh.

Chén nước vô tình bị đổ mất một nửa, bạn có ngồi than thân trách phận, chửi đời, chửi mình, oán trách người khác cũng không thể “hốt” số nước đã đổ. Tại sao bạn không vui vì vẫn còn nửa chén nước còn lại, không nghĩ rằng “mình may mắn, vẫn không đổ hết cả chén”.

Thanh Thủy