Bài thơ: “Mối tình đầu”

Sao dồn dập thế tim ơi,

Khi qua nơi hẹn của thời yêu nhau?

Có gì đâu, có gì đâu,

Ngã ba với gốc phi lao trụi trần.

 

Sao dồn dập thế bàn chân?

Chuyện xưa tưởng đã mấy lần nguôi quên?

Cái thời lá cỏ xanh êm,

Những chiều ngóng đợi, những đêm hẹn hò.

 

Cái thời bến có con đò,

Tán cây biết tỏa mát cho mái đầu.

Cái thời mơ ước thì cao,

Bầu trời  cũng hẹp, ngôi sao cũng gần.

Cái thời người ấy chớm xuân,

Ta vừa lớn dậy, mới lần đầu yêu!

Chỉ trăng thề núi đã nhiều,

Ngã ba đủ gió ba chiều cuốn đi.

Thời gian nghiêng gốc sù sì,

Biết cây chẳng giữ làm gì lời xưa.

Khi người hò hẹn ước mơ,

Không ai tính chuyện đợi chờ, cách xa…

 

Bao mùa mưa nắng đi qua,

Dòng sông đổi phía, phù sa lở bồi.

Con ta tuổi đã lớn rồi,

Còn “con người ấy” cũng thời yêu đương.

Sao chiêm bao những đêm trường,

Người xưa hiện với đoạn đường này đây?

Vuốt đầu, tóc rụng bàn tay,

Biết không còn nữa những ngày trẻ trung,

Biết xa những buổi chờ mong,

Mà sao kỷ niệm vẫn không chịu già?